Pages

Sunday, 10 April 2016

Người lính Gạc Ma ôm chặt cờ Tổ quốc ngã xuống...

6h sáng 14/3/1988, khoảng 50 binh lính Trung Quốc mang súng AK bao vây, áp sát bộ đội ta. Lúc đó, các chiến sỹ Hải quân Việt Nam đứng thành vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc. Tên sỹ quan chỉ huy lính Trung Quốc bắn súng chỉ thiên phát lệnh rồi chĩa thẳng vào bụng Thiếu úy Trần Văn Phương bóp cò. Anh Phương ngã xuống, tay vẫn giữ chặt cán cờ Tổ quốc.

Là một trong những cựu binh sống sót trở về năm ấy, mang trên mình đầy thương tật, anh Nguyễn Văn Thống (SN 1964, ở thôn Khối, xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình) vẫn nhớ như in trận chiến Gạc Ma ngày 14/3/1988 và những năm tháng tù đày ở Trung Quốc.
Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ ở làng quê nghèo ven biển, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ như in giây phút tàu Trung Quốc tấn công tàu HQ 604 vào sáng sớm ngày 14/3/1988, lúc đó trên tàu có khoảng 100 chiến sỹ, chủ yếu là lực lượng công binh. Trận chiến ác liệt ấy đã cướp đi sinh mạng của 64 cán bộ chiến sỹ Việt Nam. 9 người bị Trung Quốc bắt giữ, trong đó có cựu binh Nguyễn Văn Thống.
Ngược dòng lịch sử, tối 13/3/1988, quân Trung Quốc uy hiếp mạnh một số đảo của ta ở Trường Sa (Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao). Ngay trong đêm đó, Sở Chỉ huy đã chỉ thị cho bộ phận đi đóng giữ đảo quyết giữ vững mục tiêu, khẩn trương thả xuồng máy, xuồng nhôm xuống bám giữ đảo, đồng thời chuyển vật liệu xây dựng lên làm nhà.

Cựu binh Nguyễn Văn Thống cầm trên tay tờ giấy báo tử của chính mình.
Cựu binh Nguyễn Văn Thống cầm trên tay tờ giấy báo tử của chính mình.
Đến 6h sáng 14/3/1988, khoảng 50 binh lính Trung Quốc mang súng AK bao vây, áp sát bộ đội ta. Lúc đó, các chiến sỹ công binh Việt Nam đứng thành vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc. Sau một hồi giằng cờ và uy hiếp tinh thần của ta, tên sỹ quan chỉ huy lính Trung Quốc bắn súng chỉ thiên phát lệnh rồi chĩa thẳng vào bụng Thiếu úy Trần Văn Phương bóp cò. Anh Phương ngã xuống, tay vẫn giữ chặt cán cờ Tổ quốc.
Đầu năm 1988, khoảng hơn 300 chiến sỹ quê Quảng Bình được tuyển chọn và huấn luyện lên các tàu ra đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao, và tất cả đều có mặt trong trận hải chiến ngày 14/3/1988. Trong số 64 chiến sỹ hy sinh ở Gạc Ma, Quảng Bình có đến 13 liệt sỹ, hai trong số đó được phong Anh hùng LLVTND là thiếu úy, liệt sỹ Trần Văn Phương (sinh năm 1965, quê ở xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch) và trung sỹ Nguyễn Văn Lanh (sinh năm 1966, quê ở xã Vạn Ninh, huyện Quảng Ninh).
Tiếp đó, một tên khác xông lên chĩa súng bắn vào đầu Thiếu úy Phương. Ngay lúc đó, 3 tàu chiến Trung Quốc tăng tốc, áp sát đảo, cách tàu HQ 604 chừng 300 mét. Giữa vòng vây quân thù, Trung sỹ Nguyễn Văn Lanh chạy lên đỡ lá cờ trên tay Thiếu úy Phương và đá văng khẩu súng trên tay tên sỹ quan Trung Quốc.
Một tên lính gần đó đâm lưỡi lê vào Trung sỹ Lanh. Anh gục xuống, nhưng tay vẫn ghì chặt cán cờ.
“Sau đó là một trận chiến kinh hoàng trên đảo khiến nhiều chiến sỹ của ta hy sinh, tàu HQ 604 bị nhấn chìm, hàng chục chiến sỹ hy sinh. Đến khoảng 12h ngày hôm đó, quân Trung Quốc rút khỏi đảo, tui và một số anh em trên tàu thoát khỏi vòng vây của địch”, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ lại.
Những tháng ngày bị giam cầm ở Lôi Châu
Gạt đi hai hàng nước mắt khi nhắc đến những người đồng đội cùng sát cánh bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc đã anh dũng hy sinh trong trận chiến Gạc Ma, cựu binh Thống kể tiếp, sau khi thoát khỏi vòng vây, những làn đạn xối xả của địch, anh trôi dạt lênh đênh trên biển suốt cả ngày trời, người đầy vết thương, máu chảy lênh láng.
Sau khi ngụp lặn khỏi con tàu đang chìm dần, anh Thống níu lấy tấm ván gỗ và để mặc nó trôi trên biển. “Tui đang bơi thì phát hiện một chiếc thuyền nhỏ làm bằng cao su, tui giữ lấy nó được một lúc thì có một con cá mập rất to lao tới, như một phản xạ tự nhiên, tui liền đẩy chiếc thuyền ra, con cá mập há miệng to và đớp lấy chiếc thuyền. Khi ấy dù bị thương nặng nhưng tui cũng cố đạp chân bơi ra xa con cá mập hung dữ, bởi cá mập khi ngửi thấy mùi máu là sẽ lao tới ngay”, anh Thống kể lại giây phút mưu trí thoát khỏi sự tấn công dữ dội của con cá mập.
Đến khoảng 4h chiều 14/3, anh Thống đang ôm tấm ván gỗ lênh đênh trên biển thì gặp người đồng đội là anh Lê Văn Đông. Anh Đông là đồng hương với anh Thống, quê ở xã Tây Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. Họ nhận ra nhau nhưng lúc ấy ai nấy đều bị thương nặng, sức kiệt nên chỉ dặn nhau được một câu: “Nếu ai sống sót trở về thì nhắn với gia đình rằng mình đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ Tổ quốc. Chết vinh quang!”.
Cựu binh Nguyễn Văn Thống luôn mong muốn được gặp lại đồng đội Gạc Ma vào ngày 14/3 hàng năm
Cựu binh Nguyễn Văn Thống luôn mong muốn được gặp lại đồng đội Gạc Ma vào ngày 14/3 hàng năm
Sau đó, anh Thống bị quân Trung Quốc phát hiện và bắt lên tàu, đưa về bán đảo Lôi Châu. “Khi đó tui kiệt sức, máu chảy nhiều nên ngất lịm, không biết chi nữa. Mãi đến 3 ngày sau, khi tỉnh dậy thì đã thấy mình ở trong nhà giam. Khoảng vài tháng đầu, ngày mô cũng rứa, sáng cũng như chiều chúng dựng dậy lần lượt hỏi cung từng người: Ai chỉ huy, quân số bao nhiêu, vũ khí loại gì... Chúng tôi đều nói không biết. Chúng tôi là lính, chỉ biết nhiệm vụ được giao là xây dựng và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc”, anh Thống kể.
Sau hơn 3 năm 5 tháng giam cầm, hỏi cung, tuyên truyền đủ cách nhưng không khai thác được gì từ những người lính kiên cường “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Việt Nam, tháng 8/1991, chúng đành trao trả 9 tù binh Gạc Ma về Việt Nam.
“Trước ngày được thả, chúng thiết đãi bữa cơm ngon hơn ngày thường. Ăn xong, tối hôm đó chẳng ai ngủ được. Cứ nghĩ điều tốt thì ít mà điềm dữ thì nhiều. Đến sáng sớm hôm sau, mọi người được dẫn lên xe ra khỏi trại trong sự áp tải của hàng chục binh lính cùng vũ khí. Khi xe chạy được một đoạn thì tên chỉ huy cuộc áp tải rút tờ giấy ra đọc: “Hôm nay Chính phủ Trung Quốc phóng thích tù binh Việt Nam về nước”.
Hỏng mắt trái, chân tay đầy thương tật
Trở về đời thường, gần 1 năm sau, anh Thống lập gia đình và có hai người con. Hai vợ chồng đều xuất thân từ nghèo khó nên cuộc sống túng quẫn. Bản thân anh mang trên mình đầy thương tật, mắt trái bị hỏng, tay phải, chân phải bị thương tật nặng, sức khỏe yếu, nên không làm được việc nặng.

Trở về sau trận chiến Gạc Ma năm xưa nhưng anh Thống mang theo nhiều thương tật.
Trở về sau trận chiến Gạc Ma năm xưa nhưng anh Thống mang theo nhiều thương tật.
Cuộc sống quá khó khăn, các con anh không có điều kiện theo học đến nơi đến chốn và hiện không có việc làm, hôm nào có ai ở trong làng thuê đi biển thì đi ít tuần kiếm tiền về cho ba mẹ đong gạo.
Hơn một tháng nay, vợ chồng anh Thống được xã bố trí cho quét rác, dọn dẹp vệ sinh ở khu chợ trung tâm của xã, hàng tháng các tiểu thương nhỏ buôn bán ở đây ai đóng góp cho bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu.
“Từ ngày vợ chồng chú Thống về quét rác, dọn dẹp vệ sinh, khu chợ trở nên sạch sẽ hẳn. Mọi người buôn bán ở đây ai cũng thương vợ chồng chú ấy, có điều cũng chưa giúp được chi nhiều. Mong rằng Nhà nước, các tổ chức, nhà hảo tâm và toàn thể xã hội cùng chung tay giúp đỡ để gia đình chú ấy sớm có một cuộc sống ổn định hơn”, bà Phạm Thị Bài (70 tuổi), chủ một hiệu thuốc tây ở chợ Nhân Trạch nói.
Khi được hỏi về mong ước lớn nhất của anh lúc này, cựu binh Nguyễn Văn Thống chia sẻ: “Điều tui mong nhất là cứ đến ngày 14/3 hàng năm, những người đồng đội còn sống trong trận chiến Gạc Ma ngày 14/3/1988 được tổ chức gặp gỡ, giao lưu, ôn lại quá khứ hào hùng một thời và đặc biệt hơn là để tưởng nhớ đến những người đồng đội đã anh dũng hy sinh để bảo vệ chủ quyền của Tố quốc”.

Thương binh 1/4 Nguyễn Văn Thống cùng vợ quét rác, dọn dẹp vệ sinh ở chợ trung tâm xã Nhân Trạch.
Thương binh 1/4 Nguyễn Văn Thống cùng vợ quét rác, dọn dẹp vệ sinh ở chợ trung tâm xã Nhân Trạch.
Ngoài ra, anh Thống cũng bày tỏ mong muốn các cấp ban ngành quan tâm hơn nữa đến đời sống của các cựu binh trong trận chiến sinh tử Gạc Ma năm xưa. Nhìn vào ánh mắt người lính ấy, tôi biết có một điều anh mong muốn nhất mà không nói ra là mong hai đứa con mình có một công ăn việc làm ổn định…

Tường trình từ … nhà H

Mặc dù đã nghe nhiều về hậu quả từ thứ ma túy chết người này mang lại, song có mặt tại một số bệnh viện tâm thần, chúng tôi không khỏi sởn da gà khi chứng kiến những ảo giác từ ma túy đã và đang hủy hoại thể xác, tinh thần của biết bao thanh niên, học sinh, sinh viên…

“Suýt chút nữa cháu đã chém chết bố mẹ"
Chúng tôi có mặt tại Khoa điều trị rối loạn tâm thần liên quan đến nghiện chất vào một buổi chiều mùa xuân. Thời tiết khá dễ chịu, nắng vàng, gió hiu hiu thổi. Dãy hành lang khá im ắng, thi thoảng có những bệnh nhân đi lại vật vờ. Nhưng trái ngược với cảnh tĩnh lặng ấy, nếu đến bệnh viện vào một thời điểm khác, nhất là khi bệnh nhân đang lên cơn "ngáo" thì…
Còn nhớ tháng 12-2015 các bác sỹ, y tá ở đây được một phen "náo loạn" khi người nhà đưa bệnh nhân Bùi Tuấn H. (SN 1979 trú tại phố Hoàng Đạo Thành, phường Kim Giang, Thanh Xuân, Hà Nội) nhập viện. Trong cơn phê thuốc, H. liên tục quẫy đạp, miệng lảm nhảm những từ ngữ vô nghĩa. Phải bốn, năm thanh niên to khỏe mới giữ được tay chân chuyển H. vào phòng điều trị.
Người nhà của anh ta kể lại, khoảng 5 giờ sáng ngày 3-12-2015, sau một đêm “đập đá” tơi bời khói lửa, H. thấy người bứt rứt quá liền trèo từ ban công nhà mình lên cây bàng ở nhà bên. Rồi anh ta cứ thế nhún nhảy trên cành cây, gào thét điên loạn: "Bố mẹ ơi cứu con với", "Người dân cả phố ơi thức dậy đi"... Lực lượng Cảnh sát PCCC và công an phường đã dùng đệm đặt xuống phía dưới đề phòng anh ta nhảy xuống và thuyết phục, song H. không hợp tác, tiếp tục hò hét, "nhảy múa" trên cây.
Hành lang Khoa H Bệnh viện Tâm thần Hà Nội - nơi chứng kiến nhiều pha quậy tưng bừng của con nghiện đá.
Hành lang Khoa H Bệnh viện Tâm thần Hà Nội - nơi chứng kiến nhiều pha quậy tưng bừng của con nghiện đá.
7 giờ sáng lực lượng chức năng mang xe thang đến tiếp cận để đưa anh này xuống. Tuy nhiên, H. đã dùng chân đạp và bẻ cành cây bàng để vụt lại gây rất nhiều khó khăn cho lực lượng cứu hộ. Khoảng hơn 8 giờ cùng ngày, phải cần đến 5 chiến sĩ cảnh sát tiếp cận, khống chế và trói ngay trên cây mới có thể đưa anh ta xuống đất an toàn. Rồi H. được đưa thẳng vào bệnh viện trong tình trạng hoang tưởng nặng nề.
Bác sỹ, Tiến sỹ Nguyễn Văn Tuấn, Trưởng khoa H, người có thâm niên hơn 20 năm công tác tại bệnh viện cho chúng tôi biết: Từ khoảng năm 2010 bệnh viện bắt đầu tiếp nhận những bệnh nhân nghiện ma túy đá đầu tiên. Và bản thân bác sỹ Tuấn cũng không ngờ rằng, càng ngày càng có nhiều bệnh nhân nhập viện, với mức độ tổn thương tinh thần, thể xác ngày một tăng.
Những con nghiện này khi lên cơn "vật" thuốc, hoặc khi muốn "xả đá" thì có thể gây nên những chuyện không ai có thể tưởng tượng nổi. Như trường hợp của bệnh nhân Phạm Văn P. (21 tuổi, trú tại quận Hoàng Mai, Hà Nội). P. vốn đang là sinh viên của một trường đại học khá nổi tiếng ở thủ đô. Gia đình có điều kiện, nên P. luôn được bố mẹ đáp ứng tất cả các yêu cầu vật chất. Ông bà của P. còn thường xuyên cho tiền cậu để mua cái này cái nọ. Nhưng rồi một ngày nọ, bà mẹ phát hiện ra P. ít ăn, ít ngủ cơ thể gầy rộc. P. cũng hay chơi cùng bạn bè, đêm muộn mới về nhà. P. trở nên cáu bẳn, hay gắt gỏng…
Khoa H (tên đầy đủ là Khoa điều trị rối loạn tâm thần liên quan đến nghiện chất) Bệnh viện Tâm thần Hà Nội mỗi năm "đón tiếp" hàng trăm con nghiện ma túy đá vào cai. Số này có những người bị trầm cảm sau khi “đập đá” một thời gian dài, song có rất nhiều bệnh nhân đã từng lên cơn… cuồng điên vì đá.
Đỉnh điểm, có lần P. còn cầm cả chiếc bát ăn cơm ném vào bậc sinh thành của mình do bà mẹ… ép ăn. Gia đình P. lo sốt vó, vội đưa cậu ta vào bệnh viện tâm thần Hà Nội để thăm khám. Chỉ qua vẻ bề ngoài, các bác sỹ đã có thể phát hiện ra P. là một con nghiện ma túy đá. Sau một tuần được điều trị cắt cơn, tiêm thuốc giải độc... P. dần dần tỉnh lại. Hôm ra viện P. còn tâm sự "rất thật" với bác sỹ Tuấn rằng "có lần cháu đã định dùng dao chém bố mẹ, vì cứ ngỡ họ là… hai con gấu định tấn công cháu!".
Bệnh nhân Nguyễn Anh T. (27 tuổi, trú tại Ba Đình, Hà Nội) cũng nhập viện trong tình trạng hoang tưởng cao độ, rối loạn về tri giác; trí nhớ, thể lực bị giảm sút trầm trọng.
Trước mặt chúng tôi là một cậu thanh niên cao to, trắng trẻo. Tuy nhiên, khuôn mặt của T. thì đúng là của một người bệnh. Đôi mắt lờ đờ như người mất hồn, cái miệng lúc thì cười, lúc lại lẩm bẩm một mình những câu vô nghĩa. Ông N.V.S, bố đẻ của T. tâm sự với chúng tôi. T từng có thời là niềm tự hào của cả gia đình. Hai vợ chồng ông S. lúc lấy nhau đều là công nhân. Sinh được một trai một gái, hai vợ chồng mừng rớt nước mắt, lúc nào cũng bảo nhau chịu khó làm lụng để nuôi dạy chúng nó thành người.
T. từ bé đã hay ăn chóng lớn, đặc biệt có chiều cao vượt trội so với bạn bè cùng lứa. Cộng với nước da trắng và khuôn mặt điển trai, T. từng tham gia cuộc thi học sinh thanh lịch khi học THPT. Nhưng khi T. học đến cuối năm lớp 12 thì tai vạ ập đến, khiến cho cuộc đời cậu học sinh này nghiêng hẳn sang một hướng khác.
Được bạn bè rủ rê, T. bắt đầu tập tọe hút ma túy rồi nghiện lúc nào không hay. Hai vợ chồng ông S. thì tối ngày đi làm, chẳng hề biết. Mặc dù cũng thấy con có biểu hiện mệt mỏi, chểnh mảng học hành song ông bà nghĩ rằng nó đang ôn thi cuối cấp nên phải căng sức ra học cũng là đúng. Vậy là T. tiếp tục sa vào con đường sử dụng ma túy. Bạn xấu còn mồi cho cậu sử dụng cả ma túy tổng hợp để dễ bề điều khiển. Vậy là T. tham gia vào một đường dây buôn bán, tàng trữ, sử dụng trái phép chất ma túy, bị Công an bắt giam.
Từ khi con trai sa vào vòng lao lý, ông S. xấu hổ với bạn bè đồng nghiệp nên phải xin về hưu sớm. Cuộc sống gia đình bỗng vì T. mà bị đảo lộn. Mặc dù đang phải thi hành án phạt tù trong trại giam, song T. thông qua nhiều người bạn tù vẫn có được ma túy để sử dụng. Những khi lên cơn mà không có thuốc, hoặc khi "phê" lên T. lại dùng vật nhọn tự cứa vào cổ tay mình.
Một bệnh nhân đang điều trị ngáo đá.
Một bệnh nhân đang điều trị ngáo đá.
Đỉnh điểm, T. đã dùng dây để treo cổ tự tử, may mà được phát hiện kịp thời đưa vào bệnh viện cấp cứu. Ít lâu sau thì được chuyển vào bệnh viện tâm thần để điều trị. Vậy là ông S. lại phải tay đùm tay nải vào viện chăm con. Nhìn người cha già gày gò, mặt quắt, cặm cụi lau rửa, dọn dẹp chỗ con nằm mà thật xót xa.
Vì bị tổn thương thần kinh, nên trí nhớ của T. bị suy giảm nghiêm trọng. Có khi cả buổi sáng, T. chỉ nói chuyện với bố mỗi một câu, cứ lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng ngàn lần. Khi ông S. vừa kể với chúng tôi: "Hôm qua có mấy cháu cùng lớp T. thời phổ thông đến thăm, bảo trông T. dạo này ngô ngố. Vậy là từ lúc đó, T liên tục lặp đi lặp lại: "Bạn ấy bảo con ngố là đúng đấy bố ạ", vài giây sau lại lẩm bẩm: "Con là thằng ngố, đúng...".
Cũng tại khoa H Bệnh viện Tâm thần Hà Nội từng tiếp đón những bệnh nhân có hành động kỳ quái vì ngáo đá. Tỷ như nam thanh niên ở phố Phủ Doãn (Hoàn Kiếm, Hà Nội) tự lột trần truồng rồi đi lông nhông khắp phố. Hay một thanh niên khác cứ đứng trên nóc nhà múa may quay cuồng cả ngày trời…
Một đêm xơi hết… bảy chàng trai tơ
Cũng tại khoa H, chúng tôi được nghe kể về trường hợp bệnh nhân Phạm Thị L. (20 tuổi, trú tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội). L. là con gái của một đại gia buôn vàng nổi tiếng của thủ đô. Nhà có điều kiện, nên từ nhỏ L. đã ham chơi hơn ham học. Vốn L. cũng có chút nhan sắc, lại chăm chỉ "make up" nên luôn trở thành tâm điểm của những cuộc vui. L. thường xuyên cùng đám choai choai biến sàn nhảy thành sàn diễn thời trang và "cắn" thuốc lắc làm vui.
Khi L. thi trượt đại học, hai bậc phụ huynh vẫn mải mê với những cơn sóng vàng, chẳng hề quan tâm đoái hoài. Rồi họ nhanh chóng tìm một trường dân lập tống em vào. Thấy con mình xanh xao phờ phạc, bà mẹ cũng chỉ giúi cho con vài ngàn đô la, bảo "mày rủ bạn bè đi tẩm bổ đi con". Để thể hiện "đẳng cấp" dân chơi L., chuyển sang dùng đá và nhanh chóng trở thành con nghiện.
Đến đây, tôi xin mở ngoặc một chút rằng đối với dân chơi ma túy đá thì có hai thuật ngữ phổ biến là "đập đá" và "xả đá". Theo bác sỹ Tuấn, "đập đá" có nghĩa là việc con nghiện sử dụng coóng để hút, để phê với chất gây nghiện này. Thường mỗi cuộc “đập đá” có thể kéo dài thâu đêm suốt sáng.
Sau khi đã "lên tiên" rồi, con nghiện lại có nhu cầu "xả đá". Đó là cần phải nhảy múa, hay "vận động" mạnh do thần kinh hưng phấn. Lúc này nhiều con nghiện sẽ lâm vào tình trạng rối loạn bản năng tình dục. Họ có ham muốn tình dục tột độ, kéo dài. Điều đặc biệt khi “xả đá”, phái nữ thường có ham muốn quan hệ tình dục mạnh mẽ và kéo dài gấp nhiều lần nam giới.
Quay trở lại trường hợp của L. Có thể nói ban đầu em đã bị đám bạn lợi dụng việc "phê" ma túy để lạm dụng tình dục. Song một thời gian sau, L. lại đổi ngôi trở thành "nữ hoàng" giường chiếu. L. từng tâm sự với các bác sỹ rằng lúc chơi đá vào, em không biết gì nữa, không thể kiểm soát nổi hành vi. Cơ thể nóng hừng hực, em lao vào hết gã này đến gã khác, có khi nhiều gã cùng một lúc. Mỗi đêm L. có thể hành lạc đến 7-8 tiếng đồng hồ liên tục, với hàng chục thanh niên.
Phòng điều trị tại khoa H.
Phòng điều trị tại khoa H.
Cũng theo L. với đàn ông, khi lên cơn sau đập đá, họ dễ tìm "hàng" là sinh viên đú đởn, gái trẻ làm tiền chuyên đem thân xác đi giải đá cho các tay anh chị kiếm tiền. Còn như L., đàn bà thì khó kiếm đàn ông kiểu "bóc bánh trả tiền" hơn. Bọn em thường "dùng" luôn các nhóm người “đập đá” cùng mình. Vả lại, đàn ông đi “đập đá” kia thường hiếm khi đủ tỉnh táo để đeo bao cao su, thế nên để tránh bị HIV, họ phải thuê riêng "rau sạch" giá cao để "xả đá". Đám ấy thường là người khá giả, giàu có. Thường thì họ dùng luôn bọn đang "cuồng dâm" vì cuộn đá chúng em để "giải". Tình dục bầy đàn với nhau xuyên ngày xuyên đêm như thế, là hai bên cùng được "giải khát".
Giống như L., bệnh nhân Lê Thị K. (22 tuổi, trú tại Sóc Sơn, Hà Nội) - từng là một "nô lệ" của ma túy "đá". K. nổi tiếng trong số các bệnh nhân nhập viện vì thành tích "khủng" của mình trong quan hệ tình dục. Một lần "đập đá" xong K. phải nhập viện vì quan hệ tình dục hàng chục lần chỉ trong 24 giờ!
K. tâm sự, bản thân đã từng chơi qua đủ thứ. Từ tài mà, heroin cho đến thuốc lắc nhưng phải cho đến khi sử dụng "đá" thì "chung thân" với nó luôn. Đá gây ảo giác và hưng phấn rất mạnh, thời gian phê thuốc gấp 20-30 lần làm cho K. luôn ở trạng thái hưng phấn rất lâu. K. cảm thấy rất yêu đời, nhìn thấy cái gì thì thấy rất yêu cái đó, cảm giác khỏe gấp 2-3 lần bình thường, có thể nhảy suốt đêm không biết mệt, rồi thậm chí lại có cảm giác muốn "nuốt chửng" ai đó...
Cũng ở các trung tâm điều trị cho bệnh nhân "ngáo đá", chúng tôi gặp nhiều hoàn cảnh "oái oăm" hơn...
Ngáo đá gây trọng án
Tháng 9-2015, đối tượng Phùng Tuấn Anh (SN 1993, trú tại xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì) đã sát hại mẹ đẻ trong cơn ngáo đá. Đối tượng cũng được xác định là nghiện game và tổn thương thần kinh nghiêm trọng do chơi ma túy.
Cũng trong tháng 9-2015 Đỗ Đức Mạnh Hùng, (SN 1989 trú tại phường Trần Quang Khải, TP. Nam Định) đã dùng dao sát hại hai bậc sinh thành trong cơn phê ma túy đá. Khi bị bắt, đối tượng Hùng vẫn trong trạng thái bị kích động mạnh.
Trước đó, tháng 10-2013, Lê Phương Quý (SN 1982 trú tại Đống Đa, Hà Nội) sau khi chơi "đá", y đã dùng dây điện của máy sấy tóc siết cổ vợ cho đến chết, rồi cứ thế ngồi bên xác vợ khóc đến tận sáng và gọi điện cho công an đến... cứu, vì "sợ ai đó đến cướp xác vợ đi".
Tháng 12-2013, "MC kiêm ca sĩ" Nguyễn Hữu Chính, sát hại người yêu dã man sau một màn “đập đá”. Chính kể vì thấy người yêu giống như một con trăn tinh khổng lồ, "lưỡi nó như thọc vào tận ruột em để hút máu", nên cần phải giết chết.